Ba Môn Phối hợp (Triathlon)

Ba Môn Phối Hợp BLOG

  • Trang chủ.
  • Chủ Trang.
  • Tài Trợ.
  • Lịch thi và Kết quả.
  • Đánh Giá Sản phẩm.
Hiển thị các bài đăng có nhãn newton. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn newton. Hiển thị tất cả bài đăng

Một Tháng Một Chân Dung - Tim Van Berkel.

Anh chàng người Úc người Úc này đã có tên trong Danh sách Professional sẽ tham gia Ironman 70.3 Vietnam vào tháng 05 tới. Như năm ngoái cũng có vài người Pro có tên nhưng không tham gia được, kể cũng hơi tiếc nhưng hi vọng anh này sẽ có mặt.
Tim và vợ Belinda.
Anh có mặt ở đất nước chúng ta chắc là vì Hợp đồng với hãng sữa Alaska của bác Fred Uytensu đây mà. Team này công nhận bây giờ cực mạnh vì quy tụ toàn những gương mặt ghê gớm của châu Á - Thái Bình Dương. Kể ra như là Caroline Steffen (đương kim vô địch nữ năm ngoái) hay Tim Reed.

Thôi, để xem anh chàng này đã làm được gì nào. Sinh năm 1984 (bằng tuổi tôi) và chuyển sang chơi Pro ở môn này từ năm 2005. Vậy là ảnh cũng 10 năm chinh chiến trong nghề rồi. 

Điểm mốc đầu tiên trong sự nghiệp chuyên nghiệp của anh là vô địch Ironman Western Australia vào năm 2008, ở tuổi 24. Có thể thấy là việc tập luyện để lên đến đỉnh cao một giải quả là cực kì gian nan. Trước đó, màn ra mắt ở một giải Ironman của anh thì về đích ở vị trí thứ 7. Việc vô địch một giải Ironman ở tuổi 24 được xem là rất trẻ trong môn này. 

Đến năm 2011, anh đã bỏ túi thêm 02 chức vô địch nữa ở Challenge Đan Mạch, cũng là nội dung Full. Và gần như là người đầu tiên vô địch 3 giải ở cự li này ở lứa tuổi 27. Một ngôi sao đang lên chăng. 
Timberkel.jpg
Năm 2012, anh thực sự được ghi nhận bằng chức vô địch giải Ironman 70.3 Mandurah. Giải này với tên gọi là Australia Championship và quy tụ toàn anh tài ở đất nước chuột túi đến tham gia. Tuy nhiên, anh chỉ về thứ hai cũng ở giải này vào năm 2013. Nhìn sơ qua các Danh hiệu anh đạt được thì cũng có thể thấy anh chưa đạt được một mức độ ổn định. Có thể do anh còn trẻ hoặc là các tài năng Triathlon ở đất nước Úc quá nhiều.

Đến năm 2014, Tim Berkel lần đầu tiên đến với Ironman World Championship và anh cán đích ở vị trí thứ 7. Đây quả là một thành tích rất lớn nhưng một lần nữa phong độ của anh cũng trồi sụt vì chỉ một năm sau anh không còn duy trì được ở Kona và về ở vị trí 36. Quả là không dễ tí nào để ổn định ở đỉnh cao như vậy.


BerksPoints
Trong năm 2015, cũng là năm mà tôi thấy anh nhiều hơn, đặc biệt là 2 lần về nhì với khoảng cách sít sao so với nhà vô địch. Một là giải Ironman Asia Pacific đầu năm ở Melbourne, anh về sau nhà vô địch Jeff Symonds 3 phút. Hai là giải Ironman 70.3 ở Cebu, anh và Tim Reed so kè ngoạn mục và cách nhau 2 giây ở vạch đích. Hi vọng, khán giả ở Việt Nam sắp tới được xem màn tái đấu này. :)



Tim Van Berkel hiện đang là gương mặt của các Nhà tài trợ lựa chọn như Giant (Xe Đạp), Scody (Trang phục), Endura (Dinh Dưỡng), Shimano (Bánh xe, Phụ kiện), Garmin (Đồng hồ), Oakley (Kính), Pioneer (Power Meter), Roka (đồ bơi), Newton (Giày chạy),...

Rất hi vọng được gặp anh ở Ironman 70.3 Vietnam vào tháng 5 tới.
Không có nhận xét nào:
Nhãn: ba môn phối hợp, newton, triathlete, triathlon

Chạy dài Chủ Nhật - Chinh phục đèo Hải Vân.

Đèo Hải Vân, 38K cho một chặng đường khởi hành từ chân đèo, lên đỉnh, xuống đèo, lên đỉnh và lại xuống đèo. Ngày Chủ nhật vừa rồi, chúng tôi, 5 người trong nhóm đã Chạy bộ trên con đèo huyền thoại này.
Hình mượn trên Wikipedia, không biết bạn này đứng ở đâu chụp được góc cùi chỏ ngay trước khi lên đỉnh phía Đà Nẵng này. Rất đẹp!

Đường bộ thì sợ Hải Vân,
Đường biển thì sợ sóng thần Hang Dơi.

Hang Dơi thì thú thực tôi chẳng biết nằm ở địa phận nào vì có lẽ cũng có đến gần 10 tỉnh thành có. Nhưng Hải Vân thì chắc chắn chỉ có một. Có thể ngày xưa đi bằng đường bộ (đi bộ hoặc xe hơi) qua con đèo này hơi ngại vì đường nhỏ, dài, tầm nhìn không tốt. Còn đối với chúng tôi, đó là một thử thách để đưa vào Danh mục cần làm khi đã dấn thân vào các hoạt động thể thao ngoài trời.

Chân đèo Hải Vân với cái mốc cầu Liên Chiểu cách trung tâm thành phố Đà Nẵng chừng 15k. Con đường Nguyễn Văn Cừ ngày xưa chắc cũng đông vui nhộn nhịp vì quốc lộ 1A đi qua. Kể từ ngày có hầm thì gần như chỉ có dân du lịch, cánh xe chở xăng dầu mới lai vãng. Ông chủ nhà nơi chúng tôi gửi xe nói vậy. Hehe, chắc bạn đọc cũng biết rồi, cái gì càng vắng, càng ít người thì đó là nơi tôi đi đến.

Sau màn chụp hình vừa khởi động nhẹ nhàng, chúng tôi lên dốc. Dốc lên chủ yếu đề bảng 10%. Cơ thể chúng tôi chưa làm quen nên thằng neo cũng ì ạch, vừa lên dốc vừa đớp không khí như cá trên thớt. Vừa khởi hành được non cây số thì hai cái xe chở heo biển số 36 đi lên đèo và cả một mùi heo vương vấn (cả chặng đường sau tôi vẫn còn bị ám mùi này). Trời không nắng, thậm chí có sương. Đây là một điều kiện có thể là lí tưởng nếu không có khói xe. Smog = smoke + fog. Tôi từng xem phim tài liệu về hiện tượng gọi lá "món súp đậu London" kể về loại này ở Anh quốc năm 1951 thì phải. Dân tình chết quá chừng.

Nghĩ đến đó tự nhiên mình cũng thốn cả ngực, thở mạnh hơn. Trời vẫn mù, thi thoảng rắc vài hạt mưa nhưng chân tôi vẫn nặng để lên đến đỉnh khoảng tầm 9k đầu tiên trong đúng 1h đồng hồ. Anh em nghỉ ngơi ở cái quán mà chúng tôi gọi là check-point này để tiếp nước, ăn Snickers, chụp hình và lên đường.
Tại checkpoint 1, chuẩn bị xuống dốc

Xuống dốc để đi vào địa phận Huế thì chia tay một anh bạn về trước. Chân cẳng tôi lúc này mới nhẹ nhàng và bắt đầu có thể đúng nghĩ là chạy. Pace lên đến 5:40 một số đoạn. Và rồi tôi lại bị tức ngực. Không nhiều nhưng đủ khó chịu để tôi đi bộ một đoạn và nhìn phong cảnh bên dưới. Tuyệt đẹp, tôi đã đi qua về con đèo này không biết bao nhiêu lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi chạy bộ. Chạy giúp tôi nhìn kĩ hơn và sâu hơn những đặc thù của từng đoạn, từng cây cầu, từng mảng cây, góc nhìn. Sướng thế.
Thời gian cho từng cây số, những đoạn cao ngút trời là ngồi thở đó. Nói chung cũng được pace 5:45 khi thả dốc lần đầu. :)

Tôi đã có thể chạy lại và chợt nghĩ, quái là răng ở khu phía Huế không có một quán hàng nước nào để phục vụ đám khách hoặc vài kẻ khùng như chúng tôi, trong khi cánh Đà Nẵng thì cũng dăm quán, bảng hiệu tiếng Anh hẳn hoi dù rất nguệch ngoạc. Qua đây cũng thấy dân Huế không máu kinh doanh bằng rồi. Đường ở Huế thì muôn đời vẫn sửa, thay mới nói chung là đào xới. Về địa hình thì dốc thoải hơn đâu đó tầm 8% nhưng dài hơn. Ý kiến cá nhân thì tôi thấy đường cánh Huế đẹp hơn. :)

Hết 19K khi qua đường ray xe lửa và vào một quán nước check-point để tắm táp, rửa mặt. Nước mát chi lạ. Anh em uống nước, ăn lương khô, chém gió rồi lại lên đường leo dốc trở lại. Đoạn khó khăn nhất rồi đây. Lượng sức yếu tôi xuất phát trước nhưng không ăn thua, chân tôi đã có dấu hiệu quen thuộc, chuột rút. Để tránh nặng hơn, tôi bắt đầu đi bộ khi có dốc và ráng chạy từng 100-300 khi đường phẳng. Mẹ cha ơi, đường xuống ngon lành bao nhiêu thì lên đúng là chết người bấy nhiêu. Chắc là nhiều bạn đi đường thông cảm lắm. Mấy con dê ở khu vực cùi chỏ trứ danh chắc nhìn chúng tôi như chiến hữu vì dám dùng chân băng qua đồi này. Quả thật, không dễ chơi tí nào. Tôi đếm từng cái bảng hiệu và thậm chí trong đầu tính đếm luôn số lượng nhưng thôi, đầu óc tập trung chuyện khác chứ sao mà làm mấy việc này. Từng cây cầu qua để rồi thấy đỉnh dốc ở phía trên với hai con dốc như hình chữ Z ngược. Lúc này chỉ còn tôi và anh bạn Việt Anh quen thuộc lê lết đi bộ lên dốc cho rồi. Gần 2 tiếng rưỡi cho phần leo dốc này trong 10K. Phèo.
Thời gian tương ứng mỗi vị trí. Nhìn hai cái núi đôi này cứ phê phê.

Nghỉ ngơi, làm li nước dừa pha muối, ngắm mây trôi, hưởng cái lạnh tràn từ núi xuống. Chúng tôi chỉ còn 9k thả dốc tàn tàn xuống. 1h20 phút, không quá tệ mặc dù đôi khi tôi lại bị cái tức ngực. Chăn cẳng chạy với pace này thì chuột cũng rút lui. Về đến cuối thì trời lại nắng lên và quả thật nhìn lại chúng tôi quá may vì trời đẹp, không thì chỉ có chết đến chết. Xong, 38k với 5h30m38s.
Tổng quan chung của một buổi sáng chạy Chủ Nhật, đốt toi hết 2500cal
Đường đến Sapa còn rất dài và chúng tôi đã may mắn khi có những cung đường như vậy để tập luyện.

Hẹn gặp lại các bạn buổi sau.
1 nhận xét:
Nhãn: newton, running, training

Training Log - Chạy dài Chủ Nhật - 5/7/2015.

Một buổi Chạy dài cho một ngày cuối tuần với mục tiêu 30K. Trong 30K đó, tôi dự kiến sẽ đi qua lần lượt 10 cây cầu bắc qua Sông Hàn. Nhưng thực tế không như mong đợi.

Sáng 4h45, tôi mò dậy sau một đêm ngủ không đã mắt vì muỗi cắn quá. Tôi lấy các thứ đồ đã chuẩn bị và mang đôi giày Newton vào để chạy ra cầu Cẩm Lệ nơi anh bạn Việt Anh đã đứng chờ ở cổng Nhà thờ. Trời vẫn còn tờ mờ. Hai thằng đều mang theo balo nước Nathan vì gần như biết chắc là đoạn đường hôm nay sẽ rất căng. Quả thật 3 cây đầu tiên lần lượt đi qua 3 cây cầu Cẩm Lệ, Nguyễn Tri Phương và Hòa Xuân thì chân tôi như đeo chì. Cũng đã lâu tôi không chạy với Balo nước nặng cỡ 1kg sau lưng nên tôi nghĩ nặng cũng là do cái balo gây nên. Pace đang là 6.30 khi bắt đầu vào Khu biệt thự ven sông. Khu này nhiều nhà đẹp quá và cung đường tập 10K yêu thích của tôi.

Cầu Nguyễn tri Phương lúc 5h20 sáng.
Cầu Tiên Sơn trước mặt với pace lúc này đã ổn hơn, bước chân cũng nhịp nhàng hơn rồi. Nhưng khi bắt đầu xuống cầu thì cái chân trái của tôi có vấn đề ở xương gò bàn chân ở trên. Nhẹ thôi nhưng là cũng lạ là mới khoảng 6K mà chân cẳng có vẻ trệu trạo. Quãng đường để làm nóng cũng qua rồi mà. Thây kệ cứ dấn tới. Quả thật khi chạy mà có chút gì khó chịu thì đúng là khó chịu thật.

Hết cầu, chúng tôi hướng ra biển và chạy song song nhau và gặp chị Mai, một chị gái rất chì trong nhóm Danang Runners và cùng nhau quay ra biển. Chúng tôi chạy trước và kịp nhìn thấy biển hôm nay lặng như một mặt hồ. Sóng cũng không thấy nhấp nhô luôn. Quả là lí tưởng để tập bơi. Lúc này tôi cũng đã thấy ổn hơn rồi. Trời đã sáng, chân cũng mềm đi và đầu óc bắt đầu giãn ra được chút đỉnh. Có hai anh bạn chắc là dân du lịch cũng đang chạy nhởn nhơ, một anh Tây chạy ngược chiều với bước chạy rất chắc nịch, một chị cỡ 35 cũng chạy rất vững vàng. Quả thật khi đã đến và ở Đà Nẵng thì dù ít nhiều gì cũng nên có một đôi giày chạy thật chóe vào để băng trên con đường Hoàng Sa dọc biển. Nó nhiều sắc màu và giàu sức sống lắm.

Chúng tôi đến Công viên Biển Đông, kịp chào mấy anh em trong nhóm Đạp xe và hai người trong nhóm chạy đang đi hướng ngược chiều. Vietanh dừng mua chai chanh muối và báo là mới 9k. Quái, tôi bữa đi taxi cũng từ đây về nhà là 12K sao giờ có 9K. Kiểu này khi nào đi taxi phải track lại quãng đường mới được. Tôi cũng dừng lại nhấp ngụm nước và cũng thấy cơ thể hôm nay quả lạ không được mượt mà lắm. Còn 20K phải vượt qua nữa, đi tiếp thôi. 4K tiếp theo là đoạn đường mà tôi ngán nhất vì đã nhiều lần vượt qua trong các cuộc thi từ Marathon cho đến Ironman hay các buổi tập nhưng chưa bao giờ thấy thoải mái với nó. Hi vọng một ngày tôi sẽ thấy nó là điều bình thường. :)

Chân tôi ngày càng nặng hơn với chân phảỉ giờ đã hơi nhói ở lần mông, điểm tiếp giáp với đùi. Chân trái thì thêm bị căng cơ ở mặt sau của đầu gối và cả bàn chân trái nữa, nó cũng đang kêu la khi tôi cua vào Lê Đức Thọ để hướng về cầu Mân Quang và Thuận Phước. Đoạn này tôi chạy đã vượt lên anh bạn với cái quần kéo cao đến tận bẹn. Nhiều người chắc khá là kinh ngạc với cái quần của tôi nhưng quả thật là mát lắm. Tôi băng qua cầu Mân Quang và tưởng chừng đổ dốc sẽ ổn nhưng tôi phải dừng lại. Thế đó. Chân tôi đã phản đối khi đang ở mốc 15K. Tôi chờ anh bạn chạy lên và hai anh em lết đến cầu Thuận Phước và ở mạn này, nhìn cái dốc thẳng của nó như cái mu cao, lời anh Viet Anh đó nha. Hai thằng mình phải cưỡi em nó đi ngay. 

Tôi tăng tốc khi lên cầu, từng cột đèn một, chân đã ê ẩm nhất là điểm tiếp xúc với cái Lug ở đế đôi Newton bên chân trái. Nó khá là thốn nên tôi nghĩ kiểu này là do trong tuần có làm phát Barefoot nên da chỗ này mỏng. Chừ là lãnh đủ. Thôi xin chừa, từ rày em không chơi chân trần trên cát nữa. Tôi tưởng tốc độ mình khá lắm ai ngờ khi dừng chân ở gần đỉnh cầu đã thấy anh bạn ở phía sau đẩy tôi lên, ráng qua cầu rồi nghĩ. Hai anh em đều bể nhanh quá, kiểu này hai tháng tới còn rất nhiều việc phải làm đây.

Kết thúc buổi chạy bằng một triệu chứng nữa là tim của tôi tự nhiên bị nhói lên hai nhịp. Thôi rồi, cơ thể quả là có vấn đề và tôi bấm dừng sau 2h06m mà không thấy quãng đường chạy. GPS của tôi hôm nay nổi chứng không hiện luôn. Thôi đành cuốc bộ về giãn cơ triệt để tại Home of Danang Runners và giải nhiệt bằng li cà phê sữa Saigon mát ruột.
Anh bạn Run mate với gear rất pro. :)

Thế đấy, một buổi sáng có thể nói là không hoàn thành chỉ tiêu. 10 cây cầu vẫn còn nằm ngạo nghễ ở đó.Chặng đường Marathon còn đòi hỏi rất nhiều, rất nhiều.

Một buổi sáng Chủ nhật tỉnh táo sau khi về nhà ăn sáng bằng quả táo. :) 
Không có nhận xét nào:
Nhãn: danang, newton, running, training

Weekly News - Tuần 24 - Bắc Mĩ bùng nổ và Lễ hội Queensland.

Một tuần đầy ắp các thông tin về Ba môn phối hợp từ các giải đấu cuối tuần, các thông báo về các giải mới, Các Nhà tài trợ đang đâm đầu như điên vào môn này cho đến Sea Games 28 ở Đảo quốc Sư tử. Thôi thì từ bé đến lớn,
Đọc thêm »
Không có nhận xét nào:
Nhãn: ba môn phối hợp, challenges, half-ironman, ironman, newton, racing, su kien, weekly news

Weekly Training Log - Tuần 21 - Bốn mùa, Trời và Đất.

Chẳng liên quan nhưng tuần vừa rồi bên cạnh việc tập luyện, tôi đọc cuốn "Bốn mùa, Trời và Đất" của Marai Sandor, một trong những nhà văn Hungary tôi mới biết khoảng dăm ba năm trở lại và dĩ nhiên, hay tợn. Một cuốn sách để dành cho đọc bất kì lúc nào, bất kì đoạn nào và đầu óc khi đọc phải thả lỏng nhất. Còn khi rảnh rỗi và đầu cứ ong ong cho những tính toán thì cứ xách giày ra mà chạy nhé.
Sáng sớm Hồ Tràm, không biết có được đi lần thứ hai không nữa :)

Tôi đọc cuốn này vào một buổi sáng đẹp trời ở Khu nghĩ dưỡng Hồ Tràm Strip (kết hợp công tác nhé) sau khi bơi khoảng đâu đó 15 vòng ở cái bể bơi cong cong mà tôi đồ chừng khoảng 60m chiều dài. Bể bơi vắng hoe, ghế dài tĩnh mịch, nước thì lặng thinh. Bơi xong thì đầu óc tôi thực sự tĩnh lặng như mặt nước, để nhấm nhá cuốn sách. Từng đoạn một có thể chỉ nửa trang như "Gặp gỡ" - "Mùa thu nhỏ", siêu ngắn như "Nhà ở" hoặc dài hơn một chút là những bài siêu hình về "Người hưởng thụ" - "Với một người nằm xuống". Tuyệt nhiên không có một chút gì về thể thao nhưng đâu cần thiết. Tôi nghĩ vậy. Đó là một sáng thứ sáu với mặt trời mọc chếch từ phía bờ biển. Vậy là tuần này tôi làm được 2 lượt bơi. :)

Trước đó, sáng thứ 5, tôi cũng làm một vòng 7 cây để leo lên những con dốc của Sân Golf của Khu nghĩ dưỡng. Bảo vệ đuổi cổ thẳng cẳng khi nhìn thấy một thằng mặc áo xanh, mũ vàng, giày đỏ đang hì hục leo dốc. Đuổi thì tôi ra. Thế lại hay, tôi hướng về phía Bắc để chạy qua một đoạn với những tàng cây lúp xúp và đặc biệt rất nhiều chim và mùi hương hoa. Thật dễ chịu vì trước đó khi ở sân Golf, tôi đã thở trong một bầu không khí khá nồng của mùi thuốc. Thằng bạn tôi làm sân Golf buổi sáng là thời điểm dễ bảo trì nên thành ra dư lượng thuốc để xanh hóa sân Golf chắc chắn sẽ nhiều. Còn tôi bây giờ đang lấy máy ảnh ra chụp một em quạ đen. Con quạ không lớn lắm chắc cỡ 30 cen ti chiều dài và tất nhiên đen thui từ đầu đến chân. Em í rất đẹp, Em bay từ lùm cây ra cột điện và kêu lên "Iii ọ ọ..." rền rĩ. 
Em Quạ, chấm đen :)

Í quên, tuần này tôi đã làm xong cái Kế hoạch cho mục tiêu tiếp theo là Danang Marathon với thời gian 4h để hoàn thành. Đây là tuần đầu tiên trong giáo án với 3 buổi. Buổi tôi chạy ở Hồ Tràm là buổi thứ 2, với thời gian rất thong thả. Tôi về đến Khách sạn sau gần 45 phút, chạy hơn 7km và đủ để ghi trong Blog này là "Tôi đã chạy ở Hồ Tràm". Thế thôi.

Ngoài ra, tôi còn có thêm 2 buổi nữa. Một buổi vào sáng thứ 4 với nhóm SRC lần đầu cho khu bờ kè và lần thứ hai chạy cùng thằng bạn vào buổi sáng thứ 7 ở quận 2, Sài Gòn. Chỉ cần nữa tiếng, dậy lúc 6h và 7h là tôi đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ áo quần mới để nhấm nháp li cà phê ngon lành.
Chít chat với SRC.

Ui chà, con đường lên hình đẹp quá

Tuần 21 của tôi kết thúc vậy đó. À, tôi cũng vừa nhận được cái Bánh xe Sram S80 mới về và hi vọng có em, tôi leo lên chiến mã để tuần tới rong ruổi trên các con dốc của Sơn Trà, Hải Vân, Hòa Phong.
Không có nhận xét nào:
Nhãn: ba môn phối hợp, newton, running, swimming, training, triathlon

Cuộc thi 70.3 Ironman đầu tiên trong đời - Chạy - Từ Thiên Đường xuống Địa Ngục.

Tôi đang ngồi trên cái ghế nhựa nhìn ra bờ biển xanh tít tắp với con thuyền đậu xa xa. Một bãi biển trải dài mở rộng tầm mất và mang đến cho tôi chút gió mát của ngày trời quang. Thật thú vị biết bao khi giữa trưa hè có một chỗ ngồi mát mẻ thế này, giá mà có thêm quả dừa ướp lạnh nữa thì tuyệt. Tôi phải ngủ một tí mới được. Ôi, gió mát dễ chịu quá.

Tú ơi, em phải dậy đi, đừng ngồi nữa, ngồi nhiều là đi không được nữa đâu. Câu nói của anh Hòa đã lôi tôi dậy đúng lúc khi tôi chuẩn bị chợp mắt. Mệt quá rồi, lại còn nắng. Chân cẳng thì đã rã rời. Lúc này đã hơn 2h kể từ khi tôi xuất phát món chạy bộ và tôi đang trên đường quay về, cách vạch đích đâu đó 6-7km. Mọi kế hoạch, dự tính, chiến thuật đã tiêu tan và con đường trước mắt dài hơn bao giờ hết. Bây giờ hoặc không bao giờ. Tôi đứng dậy trên hai cái chân đã căng cứng để tập tễnh chạy và chạy cho đến khi nào chân căng cứng thì đi bộ. Đi hết rồi chạy. Khỏi cần thời gian làm gì nữa. 

Lúc này ở cạnh tôi vẫn đang là những người bạn Đồng hành trong nhóm chạy Đà Nẵng Runners. Các bạn vẫn chạy cùng tôi ngay khi tôi xuất phát ở Hyatt. Các bạn vẫn tiếp nước cho tôi bằng nhiều cách khác nhau rồi cũng chính các bạn ấy bằng những động viên, câu nói đã giúp tôi qua hơn nữa chặng đường nhưng giờ tôi thực sự quá mệt. Chân trái của tôi đã đến điểm tồi tệ nhất khi cơn chuột rút kéo xuống các ngón chân ở trong giày. Đây là một điều thực sự đáng sợ vì tôi sẽ không đứng vững được mà sẽ nằm xuống. Sau này khi nhìn lại tấm hình có cảnh anh Hòa đang rót chai nước lên miếng bọt biển ở ngực tôi chẳng khác gì người ta đổ xăng, còn tôi là một con xe rệu rã.

Còn trước đó ư, ngay khi xuất phát ra khỏi khu vực chuyển tiếp, tôi gần như đã ngồi nghỉ để mang giày chạy vào. Chỉ kịp chào một số anh em cổ vũ đang đứng ở cổng rồi đi với dáng điệu tập tễnh. Lúc này tôi toàn quyền được phép đi bộ thậm chí trong 10 phút nhưng thôi phải cố gắng lên, tiết kiệm được chừng nào hay chừng đó. Anh bạn Việt Anh đã theo kịp tôi với cái áo SRC, đội mũ và mang giày NB chạy theo tôi. Anh bảo đang là pace 7-7.5 gì đó. Quả đúng vậy thật, lê lết một hồi mãi thì mới thấy cột mốc 1km đầu tiên. Còn 20K nữa, nghĩ mà rùng mình cho cái hoàn cảnh hiện giờ của mình. Tôi lại đi bộ và kịp nhìn thấy Caroline Steffen và Liz Bratchford đang trên đường về, lúc này đang ở Furama, một trong những nơi có điểm tiếp nước nằm dưới bóng cây râm mát. Các bạn thi cùng vào trạm nước đông lắm, mọi người cầm chai, rồi lấy li nhựa rưới nước lên đầu. Có cảm giác nước vào đến đâu là bốc hơi đến đó. Tôi cũng xin một chai cầm theo vì không dám nhờ người hỗ trợ. 

Rồi anh Hòa và bé Trà đi xe máy chạy theo, ku Hiệp cũng xông vô tiếp ứng rồi tranh thủ đang tỉnh táo và còn cười được, chúng tôi làm một tấm hình, tấm hình có lẽ đàng hoàng, hoành tráng nhất trong đoạn chạy, còn lại là những cảnh lê lết đúng nhất nghĩa đen của từ này. Belinda cũng đã vượt qua. Tôi hét to lên cổ vũ cho cổ nhưng quả thật cũng như Caroline trước đó, cô rất tập trung, không phản hồi hay vẫy tay lại. Sau này tôi mới thấy khi cơ thể đã chạm ngưỡng thì gần như mình không thể phản ứng với bất kì cái gì thậm chí cái hi-five với những người bạn ngược đường thì bàn tay cũng như con cá ươn, không còn sức sống. 

Pace mấy rồi anh Việt Anh. Để tao coi, đang là 7.9 gần 8 đó. Anh Hòa thì nói là khoảng 7 gì đó, và hai anh em tranh cãi về cái pace này, còn tôi vẫn chạy. Việt Anh cũng nói ráng giữ tốc độ này, nhiều thằng giờ cũng đuối lắm rồi, toàn đi bộ thôi nhưng tôi biết với tốc độ này thì đừng nói chuyện vượt, lo cho mình không sẽ là khó lắm. Mà nói thật, rõ ràng 5k đầu khi tôi ngồi viết lại những dòng này, trí nhớ tôi vẫn còn nhớ những câu hội thoại của mọi người với nhau rơi vào đoạn nào. Còn đoạn đường trở về, tôi chỉ nhớ mù mờ. Nó như những mảnh vỡ ghép lại đầy tính chắp vá. Tuy nhiên có một số cái không thể quên được:
- Được ăn miếng chuối đầu tiên ở trạm số 7, điểm tiếp nước cuối cùng. Ngon quá xá quà xa.
- Người tôi gặp khi quay về đầu tiên là Phạm Thắng, sau này mới biết là Thắng chạy 2h52 phút, một trong những thành tích tốt nhất của đám Việt Nam cho quãng đường chạy bộ.
- Gặp bố của anh Phương khi ngồi nghỉ ở cái ghế đá trong bóng mát.
- Hình ảnh những người công nhân đang ngủ trưa một cách ngon lành ở bãi biển Mỹ Khê mà tôi thèm như họ vậy.
- Việt Anh đang khoe háng rộng khi chạy băng qua các trụ phân cách đường. Buồn cười vãi mà không cười nổi.
- Bé Trà xông vô ôm một phát mà chỉ chực té xuống đường vì chân đứng không nổi.

Đấy đại loại là như vậy, rồi mỗi khi đang chạy tự nhiên ở đâu có người rưới nước vào miếng bọt biển ở lưng. Chắc nếu bạn từng thích thú vào một quán nhạc và nghe được một bài yêu thích mà hoàn toàn không biết trước thì ở đây nó cũng như vậy. Dòng nước mát vào lưng đầy bất ngờ nhưng như tôi nói ở trên, đó là "xăng" để tôi chạy tiếp. Từng bước, từng bước, nghỉ, đi bộ, rồi lại từng bước. 

Cái đau thì rất khó miêu tả, nó sẽ đến với từng người và chúng ta phải chấp nhận nó. Nhiều khi như tôi hay nói với vợ đi tiêm thuốc thì cứ nhìn vào cây kim cho đỡ đau nhưng bây giờ nói thật là tôi không dám nhìn lại. Tôi chỉ dám nói là phải đứng lên để hoàn thành cuộc đua cho rồi. Đau thì cũng ngang đó mà thôi. Cứ thế. Tôi không phải là người giỏi động viên người khác mà chỉ tin rằng ráng một chút nữa, chút nữa để rồi mọi việc cũng sẽ xong.

Và nó xong thật khi tôi nhìn thấy bóng dáng Hyatt phía xa xa, nơi vợ con đang chờ. Tôi đã thấy các bé tình nguyện viên vật vạ bên vỉa hè thì chắc vợ con tôi chờ đợi ở vạch đích cũng sẽ rất vất vả. 7 tiếng đã trôi qua đâu phải là một thời gian ngắn. 

Cũng nên nghía qua kết quả chạy bộ cái nhẩy. Đúng là Destruction of Hope (trích dẫn một bác tham gia) :)

Credit Ending.

Sẽ như một bộ phim dài, rất dài để tôi gửi lời cám ơn đến tất cả. Bằng tất cả sự chân thành nhất. Tôi đã hoàn thành, đã được cầm cờ mà trong trí tưởng tưởng của tôi mấy tháng trước là rất hoành tráng tung bay, đã được bồng con, đã được cắn vào cái Huy chương trong sự động viên hỗ trợ của rất rất nhiều anh em. Quả thực đó là một động lực rất lớn. Tôi chỉ có thể điểm qua như thế này:

Gia đình:
- Vợ tôi: người đã động viên tôi, hỗ trợ tôi thời gian và dành nhiều sự chuẩn bị về tinh thần cho tôi được thỏa chí một cách tốt nhất.
- Bà ngoại: người đã trông nom hai con gái bé nhỏ của tôi để tôi có rất nhiều thời gian theo đuổi đam mê, không có bà ngoại thì không có tất cả những điều này.
- Mẹ tôi: người đã từ Huế vào, đã cùng tôi tham gia các giải Marathon Danang, Laguna Triathlon và giờ đây 70.3 Ironman.
- Hai cô con gái tôi: mặc dù nó chỉ phá tôi nhiều hơn. :)
Ảnh mượn từ bài viết trên báo CADN.

Danang Runners:
Anh em không việc gì phải chạy giữa trời nắng gần 40 chục độ nhưng rồi họ vẫn làm như những kẻ ương bướng nhất. Tôi không thể không viết về họ. Đó là anh Hòa, Việt Anh, Hiệp, Trà, Minh, hay những người đã chờ tôi ở vạch đích.
Các anh em trong DN Runners. :)

Anh em tập thể thao Amateur:
Một số anh em như anh Phước, anh Thành, anh Dũng, anh Jun, Mít tờ đã bỏ công và thời gian thay vì ngày cuối tuần với gia đình đã đến Đà Nẵng chỉ để tìm kiếm động lực. Quả thật đây là những con người đã động viên, tạo động lực, tạo ra một phong cách sống để từ đó mỗi chúng ta sẽ khám phá những giới hạn (nhưng chưa là cuối cùng) của thể thao mang lại. Các cộng đồng với những con người lành mạnh về thể chất sẽ làm cho xã hội tiến bộ hơn. Tôi tin tưởng vào điều đó.
Hi Five đến tất cả anh em đã ủng hộ

Thế đấy, 3 ngày đã trôi qua, tôi cũng đã cố nhớ và viết lại tất cả những gì tôi đã trải qua cho một ngày Chủ nhật dù rất đau đớn nhưng cũng rất đỗi tự hào. Tự hào vì mình đã làm được. Sau bài viết này, tôi sẽ đóng Blog trong một số ngày vì cũng như việc tập luyện cần nghỉ ngơi hoặc như Thượng đế cũng cần ngày Sabbath. Nhưng tôi hi vọng mọi người khi đọc những dòng này hãy mang giày vào, leo lên xe đạp hay nhảy tỏm xuống bể bơi để cảm nhận sự giải phóng năng lượng một cách thuần khiết nhất. 
Đến lúc phải nghỉ ngơi, đi chơi với con rồi. :)

Cám ơn các bạn đã đọc và ủng hộ suốt thời gian qua.

Tái bút: tất cả ảnh sử dụng trên này đều từ máy của anh em chụp và được sử dụng khi chưa xin phép. Mong anh em thông cảm. :))

1 nhận xét:
Nhãn: ba môn phối hợp, danang, half-ironman, newton, racing, triathlon

Chiến thuật khi chạy 21K cho 70.3 Ironman Việt Nam.

Chạy 21K đối với tôi bây giờ không phải là việc quá khó nữa rồi. Nếu (nhắc lại một lần nữa là nếu) trời đẹp, mát mẻ, đêm tối hoặc sáng sớm càng thích thì có lẽ tôi cũng sẽ ráng gồng ở mức 1h45m. Còn nếu bỏ đi tất cả các yếu tố đó ư, tôi thực sự không biết.
Các điểm đánh dấu 21K cho anh em lượng sức nhé. :)
Sau khi bơi 1.9K và nặng nhất là đạp xe 90K thì sẽ đến phần chạy, kịch bản của tôi hình dung ra sẽ như thế này:

- Đến 10h30: tôi mon men đẩy xe đạp vào Khu vực chuyển tiếp 2, lau sơ cái mặt đầy mồ hôi, thay giày, cởi nón Bảo hiểm, đeo cái thắt lưng đựng nước và di chuyển ra Hyatt. Trời lúc này đang nắng to, nhiệt độ bề mặt đường có thể lên đến 40 độ C và chân căng tôi đã mỏi nhừ rồi.

- 10h35 - 11h00: với vận tốc chắc là pace 6. Tôi hi vọng đi được 4K để đến được cổng Resort Premier Village, đoạn đường này còn khá đẹp nên phải tranh thủ tí. Ăn gói gel đầu tiên.

- 11h00 - 12h00: đỉnh cao của nắng nóng, để xem tôi cố duy trì được pace 6 không nhé. Nếu làm được thì có thể lúc này tôi đang ở điểm quay đầu trên đường hoặc khá hơn là đã ở đoạn đường nắng nhất, bãi tắm Mân Thái (từ Km 8 - 10 - 13). Đoạn đường này không một bóng cây, chắc là phải thở như chó cho nó mát. Nghĩ đến cái cảnh này mà ớn quá.

- 12h00 - 12h30: đã có những dấu hiệu của chuột rút nên tôi phải đi bộ, kết hợp chiêu chạy 1-2K, đi bộ trong 5 phút với pace khoảng 8.5. Hi vọng hoàn thành khoảng 3K. Tính đến đây là được 17K rồi, tôi đã có thể nhìn thấy Pullman, ngã ba Hồ Xuân Hương và chuẩn bị lên một con dốc be bé ở Furama. Đã quất hết 4 gói Gel.

- 12h30 - 13h00: tạ ơn chúa nếu con hoàn thành được 4K trong 30 phút này. Lần lượt tôi sẽ qua Pullman, Furama, Olalani (đầu tôi chắc cũng ong ong như cái tên này), lết qua chút nữa đến Fusion Maia, Crowne Plaza. Mừng quá, đã qua Casino, bây giờ chỉ còn 1K nữa để đến The Song, bãi tắm công cộng, rồi Hyatt kia rồi. Đứng lại, nghỉ ngơi trong 30 giây cho nó hạ hỏa, chỉnh sửa trang phục rồi hiên ngang tiến vào Hyatt. Bấm đồng hồ hi vọng đúng 13h.

Sơ đồ tiếp nước:
Cách 1.5K là có một điểm tiếp nước.

Dựa trên Bản đồ của BTC đưa ra, xem như sẽ có 7 điểm tiếp nước cho 10K, tương đương với quãng đường 1.5K là có một trạm tiếp nước. Như vậy cũng hợp lí. Nước chắc là chỉ có nước lọc nên mọi người cố gắng mang theo nước có điện giải để tránh mấy chú "chuột rút". Mình là trùm và sợ món này lắm.


Tổng thời gian chạy, 2h30m tính cả thời gian chuyển tiếp. Pace hơn 7 chút nhưng okie là đã về. Vợ con đang đứng chờ dài cổ đằng kia. Đã đến giờ thưởng một li bia và chụp ảnh thôi.
Không có nhận xét nào:
Nhãn: danang, half-ironman, newton, racing, running, triathlon

Training Log - 18/4/2015 - Brick Workout

Hôm nay, tôi muốn thử làm bải tập Brick vào buổi chiều để xem như thế nào? Thế là 4h, tôi chuẩn bị cho buổi đạp xe với sự chuẩn bị tối thiểu nhất. Tôi chỉ pha nước lọc, không Gel, không kẹo và chiều nay khoảng 55k xem cơ thể mình thích nghi ra sao.

4h30 lên xe và đạp. Cung đường buổi chiều rất đẹp nhưng phải tội nhiều xe cộ quá. Cuối tuần nên mọi người tụ tập ăn nhậu nhiều hơn chăng? Tôi giữ líp số 4 để xuất phát và giữ chính trong những đoạn đường bằng. Cơ thể tôi vẫn còn uể oải trong khoảng 10K đầu tiên để rồi tỉnh ra khi ra đến đường biển. Lúc này, vận tốc tôi đạp đã lên đến 35-36km/giờ và giữ trong suốt chặng đường biển, một phần vì có nhiều gió.

Qua đến cầu Mân Quang, tôi không hạ dĩa mà chỉ giảm líp xuống số 5 và vận tốc vẫn đạt được 23km/h khi lên dốc và rồi đến cầu Thuận Phước với dĩa hạ xuống và líp xuống số 7. Tôi ráng đạp nhanh nhất có thể vì hôm nay không cần giữ chân. Vận tốc lên có thể 19km/h và giảm xuống 17km/h khi gần lên đến đỉnh cầu. Một cảnh vật tuyệt đẹp với nước biển, rặng núi và mặt trời hòa vào nhau khi đứng ở góc này nhìn qua. Nhưng tôi đâu có thời giờ nhìn mà nắm chặt ghi đông để xuống dốc với gió vù vù bên tai. Đoạn đường tiếp theo đến chỗ quay đầu là đoạn tôi khoái nhất vì bước đạp rất nhẹ mà vận tốc vẫn giữ được 36km/h.

Quay đầu ở Nguyễn Tất Thành. Con đường này nối tiếng với các quán nhậu bình dân đã chật cứng những người. Có lẽ họ đang cần một tí men để giải khuây sau một tuần làm việc. Tôi lại giải khuây trên những guồng chân cho đạp xe và hít thở không khí đầy mùi cá khi xuống vịnh Mân Quang. Đoạn đường rất gió và tôi vẫn giữ líp 4 thì thực sự rất nặng. Tôi thử lên cầu xem nhưng không thể nổi. Có lẽ tôi phải tập leo đèo nhiều hơn.

Đến đây, tôi phát hiện ra một thú vui nho nhỏ trong lúc đạp xe. Đạp xe cũng rất yên tĩnh và chính sự yên tĩnh này làm tôi nghe tiếng gió rất thú vị, rồi tiếng bánh nghiến xuống đường và tiếng xích trôi qua mỗi nhịp chân. Đó là những âm thanh của sự tĩnh lặng để rồi tôi hướng ra biển với sự nhộn nhịp của du khách đổ về.

Tôi hoàn thành chặng đua đúng 1h40 phút với vận tốc trung bình lên đến 32km/h với chỉ uống hơn một nữa bình nước phía trước (500ml) để về cất xe, tháo giày xe đạp, mang đôi Newton vào để chiến tiếp phần chạy.

Chân tôi đang đau ở đầu gối phải và phải nói đây là một điểm làm tôi lo lắng cho phần chạy này. Cho nên tôi hôm nay chỉ chạy trong 5k đổ lại vừa để xem chân cẳng có bị chuột rút và đầu gối ổn chưa. Tôi ăn một thanh Snickers nữa và chứng đó là đủ để tôi hoàn thành 5km trong 27 phút. Đầu gối tôi vẫn đau nhưng để xem sáng mai có nặng hơn không. Tôi không bị bất kì dấu hiệu chuột rút và không uống nước PowerBar. Đó là những dấu hiệu tốt chăng. Đôi giày Newton mặc dù mới chạy lần thứ 3 nhưng đây là một sự lựa chọn không tồi cho ngày thi.

Còn 21 ngày nữa.


Không có nhận xét nào:
Nhãn: bike, brick-workout, newton, running, training

Training Log - 14/4/2015 - Run Section

Hôm nay, tôi xỏ giày vô bóc tem đôi Newton Gravity màu đỏ chóe để làm một bài tập tốc độ. Đó là bài Tempo. Mục tiêu là giữ vững một tốc độ ở ngưỡng 85% xuyên suốt cả chặng đường.


Cung đường chạy: những điểm hot của thành phố Đà Nẵng bao gồm Cầu Sông Hàn, biển Mỹ Khê, cầu Rồng, trung tâm Hành chính. Nói tóm lại là khoảng 8.5k. Quá lí tưởng cho một buổi tập chạy khi trời vừa chập choạng tối.

Khởi động nhẹ nhàng trong 10 phút. Đầu gối phải của tôi nhói đau nhẹ kể từ sau buổi Đập gạch vừa rồi khiến tôi gần 1 tuần không chạy mà chỉ bơi và đạp xe. Việc chạy đúng là làm tăng áp lực lên đầu gối rất nhiều và trong 3K đầu tiên, đầu gối nó càng rên dữ. Khi leo dốc cầu Rồng, tôi cố thử đổi form chạy để gập chân khi chân đang ở trên không sâu hơn một tí. Tôi giữ vững tư thế này cho đến khi xuống cầu thì cảm giác đau dịu dần.

Chạy đến ven biển, tôi bắt đầu tăng tốc lên một tí. Mục tiêu hôm nay là giữ vững pace 5 nhưng cái đau làm tôi hơi chột dạ nhưng đến km thứ 5 thì tôi có thể tự tin đẩy cao. Anh Bảo, người xuất phát sau tôi đã vượt lên khi tôi gần đến cầu sông Hàn. Đến đây, quả là một màn rượt đuổi (tôi là người đuổi) hấp dẫn trên cầu làm tôi cũng quên đi cái đau. Tôi tin chắc là lúc này pace đã dưới 5 nhưng chỉ còn khoảng 1K nữa là hoàn thành. Chợt thấy nhóm bạn Danang Runners đang khởi động ở Memory Lounge, tôi hú chào phát và tăng guồng chân khi qua Novotel. 500m cuối cùng thiệt sự đã vì hơi thở đã rất gấp, nghe từng tiếng thắt từ họng tống ra và yeap hoàn thành bài tập khi ấn nút stop trên Endomondo. Thở phì phò như con hà mã. :)

Xem nào, 8.78K trong 42 phút 35 giây. Pace trung bình: 4.51. Pace max: 3.48


Không có nhận xét nào:
Nhãn: newton, running, training
Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Bài đăng (Atom)

IRONMAN Certified Coach

IRONMAN Certified Coach

Lục lọi ở đây.

Hoạt động Hàng tuần.

Hoạt động Gần nhất.

Lưu trữ Blog.

  • ►  2015 (123)
    • ►  tháng 3 (7)
    • ►  tháng 4 (41)
    • ►  tháng 5 (20)
    • ►  tháng 6 (9)
    • ►  tháng 7 (9)
    • ►  tháng 8 (7)
    • ►  tháng 9 (12)
    • ►  tháng 10 (5)
    • ►  tháng 11 (8)
    • ►  tháng 12 (5)
  • ►  2016 (44)
    • ►  tháng 1 (10)
    • ►  tháng 2 (2)
    • ►  tháng 3 (4)
    • ►  tháng 4 (4)
    • ►  tháng 5 (3)
    • ►  tháng 6 (6)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 8 (5)
    • ►  tháng 9 (3)
    • ►  tháng 11 (4)
  • ►  2017 (4)
    • ►  tháng 4 (3)
    • ►  tháng 5 (1)
  • ▼  2020 (2)
    • ▼  tháng 8 (2)
      • Các Nhãn hàng đứng sau các đội đua.
      • Một thương hiệu Xe đạp tốn bao nhiêu tiền cho một ...

Nhãn

triathlon (98) ba môn phối hợp (95) triathlete (52) training (51) half-ironman (49) review (49) running (40) danang (35) ironman (34) bike (31) racing (30) swimming (30) weekly news (20) arena (14) su kien (13) ceepo_bike (9) cycling (9) newton (9) brick-workout (8) newbalance (8) challenges (7) nutrition (7) race_report (7) asics (6) shoes (6) trail (6) saucony (5) mizuno (4) Hue (2) hoian (2) ITU (1) coaching (1)

Nhà Tài Trợ

MUDE

MUDE

SUPTAMIN

SUPTAMIN

Khách đến thăm.